Vào bàn tay gõ ki bo
Mà đầu như vẫn còn mơ, mơ gì?
Mơ nghe tiếng gió thầm thì
Nè người lữ khách còn đi không à?
Đi đâu? Tới tận Trời xa!
Đùa mây cợt gió Ta Bà lãng quên
Quên vợ đau, quên em bịnh
Bao cảnh cay đắng phát sinh nát lòng…
Nhẹ nhàng đáp trả đôi dòng
Rằng ta không thể, quyết không quên đời
Nhưng nhớ mà chẳng có lời
Chẳng vần để tả thời thời vô ngôn!
Và đi rất nhẹ không ồn
Dời chân khẩn nguyện Càn Khôn chỉ Đường.
Đời là Quyển Sách ngàn chương!
Không bài kết luận,
không đường cuối sông…
