Trời ơi sao nỡ đoạn đành
Làm cho đứa trẻ tóc xanh lìa đời
Đau lòng thắt dạ con ơi
Khóc than câm nín một thời tại ai
Mẹ cha sinh đặng hình hài
Gia đình hạnh phúc mấy ai so bì
Nhưng cha giở chứng tình si
Thích “bồ” bỏ mẹ, con thì chia đôi
Theo cha tưởng được dưỡng bồi
Ai hay dì ghẻ bôi vôi trắc dầu
Ngày dài cho đến đêm thâu
Đòn roi vụt xuống từ đầu tới chân
Thương con mẹ chẳng được gần
Bảo ban chăm sóc ân cần sớm hôm
Dù nghèo rau cháo mắm tôm
Tấm lòng của mẹ như nồm ban trưa
Ở bên dì ghẻ chẳng vừa
Giống như "Tấm Cám" ngày xưa mẹ à
Roi mây vụt nát làn da
Chưa lành vết cũ "Dì" đà bồi thêm
Nếu thương đánh khẽ phần mềm
Đằng này khúc gỗ chẳng êm nữa rồi
Ba sườn đã gãy mẹ ôi
Phổi phù đầu choáng đứng ngồi nào yên
Nằm đêm con nhớ mẹ hiền
Mơ màng lại thấy nàng tiên hiện về
Bảo rằng cha quá u mê
Bỏ con côi cút phù nề tấm thân
Vô tư mẹ chẳng tranh phần
Mà sao dạ thú lòng nhân thế dì
Kêu trời không thấu con đi
Để cho "họ" khỏi nạnh bì nghe ba
Dì con khẩu phật tâm xà
Ba thì lú lẫn ỡm à vậy thôi
Đừng xem như việc đã rồi
Hãy đem "lũ ấy" bôi vôi cạo đầu!
Hùng Lê
21:11 - 30/12/2021