“Ta về, mình có nhớ ta”(*)
Bao nhiêu năm ấy thiết tha mặn nồng
Ta còn nhớ, bạn mãi trông
Vần thơ tuôn chảy, dòng sông đắp bồi
Ngời ánh mắt, thắm bờ môi
Đêm thờ thẫn nhớ, sáng vời vợi thương
Cách ngăn bởi một cung đường
Xa xăm cũng chỉ làn sương thôi mà!
Lục bát có đối
(*) Mượn câu thơ trong bài Việt Bắc của Tố Hữu