Trăng kia khuyết mảnh treo nghiêng
Trôi về vô định một miền thinh không
Người cô phụ bến không chồng
Đêm hiu hắt cảm rêu phong cuộc đời
Tình xưa ấy đã rụng rơi
Đành ôm nguyệt lạnh bên đồi hoang vu
Gọi trăng , trăng tận tít mù
Gọi người , người vắng mà ngu ngơ sầu
Đêm dài thăm thẳm mắt sâu
Cõi hoang lạnh quá cơ cầu tình ai
Men nồng ấm cũng lạc loài
Bởi già cỗi níu hương phai sắc tà
Còn đâu vỗ mộng hoàng hoa
Còn đâu để thả đêm ngà ngật vương
Tỉnh mơ giấc ngủ vô thường
Ai mơn trớn để ta tương tác cùng
Giật mình nguyệt mất hình tung
Đông ưng ửng sáng ngại ngùng nhìn ta
Mộng kia khuyết tật thật là....
Yen Loan
23:01 - 19/07/2019