Thời gian không thể níu ghì
Xuân về mai thắm hè đi phượng tàn
Vào thu nào hết thở than
Đông về lạnh lẽo mơn man cảnh chiều
Tự tình bên áng thơ phiêu
An nhiên tự tại nói điều phải không
Nhìn lên dõi ánh mây bồng
Lúc mờ khi tỏ sắc không với đời
Nhẹ nhàng chiếc lá thu rơi
Không màng danh vọng chằng vời vợi trông
Địu đàng như thể dòng sông
Quanh năm uốn lượn tưới đồng phù sa
Như thơ trẻ mãi không già
Gieo vào nỗi nhớ thiết tha với đời
Không màng phú quý đầy vơi
Sâu xa nghĩa bạn tình đời sắt son.
Hùng Lê
06:12 - 10/10/2022