Hàng cây trút bộ cánh vàng
Cành trơ trước gió nhẹ nhàng biệt thu
Tầng cao mây trắng lãng du
Nhẹ hều vạt nắng treo dù rong chơi
Mù giăng chật đất kín trời
Gió may se lạnh lòng người viễn xa
Mặt hồ tịch bóng thiên nga
Đìu hiu quạnh bóng mấy nhà lầu son
Phải chăng bởi trái đất tròn
Cứ đi không nghỉ chao mòn tuổi xuân
Ước gì dâu bể trầm luân
Đừng quen làm khách cõi trần nhiêu khê
Ngoài hiên đến hẹn đông về
Lặng nghe trong gió não nề câu ca
Réo rắt nỗi nhớ quê nhà
Sầu đông nhân thế hoan ca giao mùa
