Dang tay ôm trọn vần thơ
Ngửi mùi con chữ hồn khờ khạo bay
Rồi hất tung cả vào mây
Để cho bay trải khắp đầy thế gian
Người thương yêu ghét vô vàn
Lạc vào vần lục cứ ngan ngát nồng
Đi qua vần lục nào xong
Lại sang chữ bát cõi lòng bay xa
Ta về gói lại hồn ta
Khi chơi lục bát như là đang phiêu
Lặng mình lại, chút đăm chiêu
Ngỡ đang trò chuyện với kiều Nguyễn Du.
