Lá vàng rơi ngập lối xưa
Hoàng Lan ủ rũ lòng vừa ngẩn ngơ
Tình hồng đẹp tựa như mơ
Dòng đời phó thác bơ vơ nỗi buồn
Lệ tuôn như tận suối nguồn
Vấn vương nỗi nhớ đau buồn nợ duyên
Thương nhau buổi gặp đầu tiên
Mong sau chỉ thắm mình nên vợ chồng
Không ngờ hoa rụng đầu sông
Xuôi dòng nước chảy đổi dòng còn đâu
Trăng kia khóc bạn u sầu
Tiếc thay duyên phận ban đầu truân chuyên
Thương anh xót phận thuyền quyên
Đắng cay khổ lụy chính chuyên cho vừa
Những đêm trời lạnh gió mưa
Cô đơn buồn tủi hương thừa... trách ai
LienNguyen
04:35 - 26/06/2022