Rằng ta dân gốc Áo tơi
Không tham danh lợi nên đời nhẹ tênh
Bôn ba lên thác xuống ghềnh
Bao năm phiêu bạt lênh đênh xứ người
Gian lao vẫn nở nụ cười
Xót Cha thương Mẹ một thời làm thuê
Áo rách vẫn giữ được lề*
Tình thâm nghĩa thảo thương quê túng hàn
Đã từng xuống bể lên ngàn
Dọc ngang Âu Á, Niết Bàn có xa?
Trải lòng với bạn với ta
Gửi vào cõi nhớ tình ca kết đoàn!
Nguyễn Hữu Tài
16:51 - 20/07/2021