Quen nhau từ thuở lên mười
Em tươi tắn với nụ cười hồn nhiên
Chung trường chung tuổi thần tiên
Chia nhau hết cả nỗi niềm buồn vui
Hai mươi bỗng thấy ngậm ngùi
Em về phương ấy với người không quen
Cũng vì bác họ hai bên
Tình chưa chạm ngõ đã nên vợ chồng
Bốn mươi tay bế tay bồng
Chít vành tang trắng em gồng gánh con
Đâu rồi những gót chân son
Em vơ vất giữa lối mòn gian nan
Vai anh - Nếu thấy bình an
Xin em ghé tựa - Muôn vàn tạ ơn!
