Anh còn nhớ chứ sao không
Đã lâu anh vẫn dõi trông người buồn
Niềm cô tịch mãi còn tuôn
Bâng khuâng thu lạnh hay nguồn lệ rơi
Chao nghiêng một thoáng trên đời
Còn đây ánh sáng tuyệt vời đêm qua
Thướt tha giữa vũng hồn ta
Tuôn trào ánh mắt tình xa đượm buồn
Nghe hồn như chới với luôn
Đôi vần thơ cũng khô muôn nghìn lời
Rừng xanh muốn gặp biển khơi
Nhiều thu vắng hận muôn đời rêu phong
Bầu trời xanh mãi ngoài song
Đường dài cồn đá rêu phong ru buồn
Vòng tay oan trái thác nguồn
Cơn mê trong một ngày buồn cho nhau
Trong niềm khoái lạc hồn đau
Bao giờ mới chạm vào nhau u hoài
minh tien
11:25 - 04/08/2024