Cớ sao chắn lối em về
Chẳng quen sao lại tỉ tê gọi mời
Vô duyên chưa... Cái miệng cười
Ghét ghê cái mặt sắc tươi lạ lùng...
Tránh ra đi... đúng kẻ khùng
Kẻo tôi ăn vạ lại nhùng nhằng ra
Cô đơn thì mặc người ta
Có đâu ai khiến đợi mà đứng đây...
Sao còn cứ mãi giả ngây
Chẳng duyên chẳng nợ chớ bày đặt nha
Mỗi ngày hai bận đi qua
Ngỡ gần nhưng bỗng thấy xa vô cùng
Chẳng giám mơ, ngõ đường chung
Bởi ai cũng có một vùng trời riêng
Sao người lại cứ huyên thuyên
Lả lơi chi để cái duyên tội tình
Tránh ra đi .. Bởi chữ bình
Đừng gieo ai oán kẻo mình oan gia!
DUNG NGUYÊN
10:53 - 01/03/2019